Vũ
trụ là sự điều hợp của hai khí âm và dương. Âm là nặng, đục chìm xuống
là đất. Dương là nhẹ, sáng trong nổi ở trên. Qua một chuyển biến về khí
hóa, vũ trụ lần lần được trật tự lại.
Tất
cả các vật thể trong vụ trụ đều do sự biến chuyển của khí hóa mà thay
đổi. Ví dụ: hơi của nước xông lên để chuyển thành mưa. Gió thổi có thể
di chuyển đổi dời một hòn núi đất.
Thời
gian và không gian cũng được chia ra theo nguyên tắc khí hoá. Đông
phương lấy sự biến hóa của khí trong không gian làm tiêu chuẩn để phân
chia thời tiết, tháng ngày. Lấy mực độ cao nhất của âm dương tức là độ
thuần âm và độ thuần dương. Thí dụ: khí thuần âm lên đến thuần dương là
180 ngày có dư và thuần dương tới thuần âm 180 ngày có dư. Do đó mới
định từ khi khí lên cho đến lúc khí xuống nguyên độ cũ là một năm hay
hơn 300 ngày, 24 khí, 28 tiết, cùng là 4 mùa. Do chuyển biến khí hoá của
vũ trụ nên đã định ra ước lệ về thời gian. ..
Khí trời (dương) chi
phối khí của đất (âm) là thuận và ngược lại là nghịch. Khí thuận thì
muôn vật sinh hoá dễ dàng, nghịch lại thì muôn vật tiêu hao rồi tàn tạ.
Con người theo luận
thuyết đông y là một trong muôn vật, gặp khí tiết của trời đất thạnh thì
khoẻ mạnh nở nang, khí tiết của trời đất nghịch thì tiêu hao bịnh tật.
Trị bịnh cho con người theo phương pháp của đông ý là điều hòa khí hóa
trong cơ thể cho kịp chiều hướng bất thường của Trời đất.
No comments:
Post a Comment